Dám hạnh phúc

Khám phá sức mạnh của tâm lý học tích cực và lựa chọn hạnh phúc mỗi ngày.

Kishimi Ichiro, Koga Fumitake – The Courage to Be Happy • 2​019

​Hạnh phúc không đến từ sự công nhận, mà từ lựa chọn sống có trách nhiệm trong mối quan hệ bình đẳng với người khác.

Dám hạnh phúc là phần tiếp theo của cuốn Dám bị ghét. Nếu cuốn trước giúp tháo bỏ sự lệ thuộc vào kỳ vọng xã hội, thì cuốn này đặt ra câu hỏi khó hơn: Sống thế nào sau khi đã được tự do. Tự do không còn là cảm giác nhẹ nhõm, mà trở thành một lựa chọn đòi hỏi trách nhiệm trong đời sống thực.

Cuốn sách tiếp tục hình thức đối thoại giữa một triết gia và một người trẻ. Lần này, người trẻ không còn bế tắc ban đầu mà rơi vào trạng thái hoài nghi: Những tư tưởng từng mang lại cảm giác giải phóng dường như không giúp anh sống dễ dàng hơn trong công việc và các mối quan hệ. Cuốn sách đi sâu vào câu hỏi về hạnh phúc, không như một trạng thái cảm xúc, mà như một cách sống.

Dựa trên tâm lý học Alfred Adler, Dám hạnh phúc cho rằng hạnh phúc không đến từ việc được công nhận hay vượt trội, mà từ cảm thức mình có ích và có vị trí trong cộng đồng. Khi không còn sống để làm hài lòng người khác, con người sẽ phải đối diện với khoảng trống ý nghĩa, và chính việc lựa chọn đóng góp, dù nhỏ, mới tạo nên nền tảng cho một đời sống vững vàng hơn.

Cuốn sách phù hợp với những người đã đi qua giai đoạn giải phóng bản thân và bắt đầu đối diện với câu hỏi sống trưởng thành: Tự do để làm gì, và sống cùng người khác như thế nào mà không đánh mất chính mình.

Ngày cập nhật: 15/01/2026

Mục lục
Trước nội dung chính
  • Mọi người đều hiểu nhầm tư tưởng của Adler.

    Phần thứ nhất: Người khác xấu xa, ta tội nghiệp.

    • Tâm lý học Adler có phải là tôn giáo?

    Mục tiêu của giáo dục là "tự lập".

    • Tôn trọng nghĩa là "nhìn nhận người đó như chính họ".
    • Hãy quan tâm tới “những điều người khác quan tâm".
    • Nếu có “cùng một trái tim và cùng một cuộc đời".
    • Lòng can đảm dễ lây, sự tôn trọng cũng dễ lây.
    • Lý do thực sự của việc “không thể thay đổi".
    • "Hiện tại" của cậu sẽ quyết định quá khứ.
    • Người khác xấu xa, ta tội nghiệp.
    • Không có “phép mầu" trong tâm lý học Adler.

    Phần thứ hai: Tại sao lại phủ định “thường phạt"?

    • Lớp học là quốc gia dân chủ.
    • Không được khen ngợi cũng không được mắng mỏ.

    Mục đích của hành động quậy phá là gì?

    • Căm ghét tôi đi! Vứt bỏ tôi đi!.
    • Nếu "phạt" liệu "tội" có mất đi.
    • Sự giao tiếp mang tên bạo lực.
    • Giận dữ đồng nghĩa với mắng mỏ.
    • Có thể tự lựa chọn cuộc đời.

    Phần thứ ba: Từ nguyên lý cạnh tranh đến nguyên lý hợp tác.

    • Hãy phủ định “dạy bằng cách khen".
    • Khen thưởng sẽ sinh ra cạnh tranh.
    • Căn bệnh của tập thể.
    • Cuộc đời bắt đầu từ sự "không trọn vẹn".
    • Can đảm la chính mình.
    • Hành động quậy phá đó hướng về "cậu".
    • Tại sao con người lại muốn trở thành “đấng cứu thế"?
    • Giáo dục không phải “công việc" mà là "quan hệ bạn bè".

    Phần thứ tư: Hãy cho đi, nếu không sẽ không được nhận lại.

    • Mọi niềm vui đều bắt nguồn từ quan hệ giữa người với người.
    • Tín dụng hay tin tưởng?
    • Tại sao “công việc" lại trở thành nhiệm vụ cuộc đời.
    • Nghề nghiệp không có sang hèn.
    • Quan trọng là sử dụng những gì được trao cho như thế nào.
    • Cậu có bao nhiêu bạn thân?
    • "Tin tưởng” trước.
    • Con người vĩnh viễn không thể hiểu nhau.
    • “Những ngày bình thường" là thử thách cuộc đời.
    • Trao đi rồi sẽ nhận được.

    Phần thứ năm: Hãy chọn cuộc đời yêu thương.

    • Không thể "rơi vào" tình yêu.
    • Từ “nghệ thuật được yêu" thành "nghệ thuật yêu".
    • Tình yêu là “nhiệm vụ do hai người thực hiện".
    • Hãy thay đổi “chủ ngữ" của cuộc đời.
    • Tự lập nghĩa là rời bỏ “tôi”.
    • Tình yêu dành cho "ai".
    • Làm thế nào để giành được tình yêu của cha mẹ.
    • Con người sợ yêu.
    • Không có người yêu định mệnh.
    • Tình yêu là “sự quyết đoán".
    • Hãy lựa chọn lại lối sống.
    • Hãy cứ tiếp tục đơn giản.
    • Gửi những người bạn sẽ xây dựng thời đại mới.
    Chủ đề:

    Cùng tác giả